Liên hệ quảng cáo: anh Nguyễn Long Khánh (mobile: 0907 707 171 - nick: nlkhanh - email: longkhanh1963@gmail.com)
Cach tri nam da mat hiệu quả | Kem chong lao hoa da nhanh nhất | Trị vết thâm mụn trên mặt | Trẻ đi ngoài nên ăn gì? | Thuc an giau chat xo tự nhiên | Táo bón ở trẻ em phải làm sao? | Trị trẻ biếng ăn, kén ăn | Cách trị trẻ biếng ăn hiệu quả | Cách Chăm sóc da sau đi biển về | Mẹo Phân biệt sởi và sốt phát ban thế nào | Khử mùi hôi vùng kín nhanh | Thuc pham tot cho ba bau nên ăn | Axit folic cho bà bầu | Bà bầu nên ăn gì tốt nhất | Bổ sung canxi cho bà bầu đầy đủ | Chuyển nhà sinh viên giá rẻ | Chuyen nha Ha Noi uy tín | học bằng lái xe ô tô giá rẻ | mua phế liệu sắt vụn nhôm đồng | Công ty dược phẩm là gì? | Quần áo bảo hộ lao động | Xưởng in tem nhãn giá rẻ tại Hà Nội |

MỘT MẢNH ĐỜI

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 8/8/16.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    Chán Nản
    (Hoạ Thơ Liền Âm-Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Ta chán nản! Cõi lòng ta chán nản
    Ngẫm sự đời ngao ngán chuyện thế gian
    Nhân tình bạc phũ phàng khơi tiếng thán
    Cuối con đường ai phán kẻ đúng gian?

    Phù vân mộng lầm than đầy biến dạng
    Cõi ta bà ngộp choáng cảnh trái ngang
    Đêm vằng vặc không gian chìm bảng lảng
    Vãn mộng trần thấp thoáng cát bụi tan

    Tình nhạt thếch bẽ bàng hồn choáng váng
    Hướng vọng ngàn bóng dáng ảnh tình lang
    Hoài khắc khoải mênh mang sầu than oán
    Nỗi suy tư cứ giáng nặng tâm can

    U tình luỵ võ vàng môi nhạt đắng
    Những chuỗi dài trống vắng dạ ngổn ngang
    Ngọn gió giạt canh tàn buông chập choạng
    Để mảnh hồn nửa rạng nửa khóc than

    Lòng nặng trĩu dở dang đau khối tạng
    Tương hội chi ly tán nghĩa thiếp chàng
    Cao xanh hỡi! Hồng nhan sao đành đoạn
    Mãi thăng trầm đời vạn nỗi thương tan

    Thuyền duyên lỡ không mang niềm lãng mạn
    Sóng vô tình năm tháng vỗ quan san
    Tình tẻ nhạt hoang mang và hẹp hạn
    Ta hiên ngang bình thản khảy điệp đàn

    Rũ bỏ hết cõi nhàn đường thanh thản
    Ngắm trọn vầng trăng sáng toả không gian
    Gạt đi giọt lệ tràn lời than vản
    Khép nhẹ vào dĩ vãng lật sang trang.


    July 15, 2018
    Tam Muội

    Nỗi Lòng Của Em
    (Thơ họa liền âm-Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Em nghĩ ngợi và rồi em quyết định
    Cố vùng lên bản lỉnh bất thình lình
    Mang vương vấn bóng hình đầy bịn rịn
    Đặt cõi lòng phủ kín một niềm tin!

    Dẫu ảo ảnh chữ tình đang xính vính
    Khiến bao lần chấn chỉnh, trái rung rinh
    Bởi thái dương dần in vào cõi tịnh
    Mơ sẽ chìm suy thịnh rụng bình minh

    Ngày trăn trở, phập phình loang mảnh mịn
    Gác chuyện đời toan tính, chuỗi nhục vinh
    Đêm héo hắt, nép mình chờ nhinh nhỉnh
    Rộ ánh vàng, trầm tĩnh ngắm lung linh

    Có những chiều xập xình loang vọng thính
    Chán ồn ào, nhẫn nhịn điểm tô xinh
    Không chật bó, thùng thình hay lỉnh kỉnh
    Chỉ gọn gàng, cổng chính tránh tinh tinh!

    Dãy thời gian trường chinh trong câm nín
    Chẳng đảo chao luýnh quýnh trước chình ình
    Mặc kệ người chùng chình hay say xỉn
    Vẫn nhẹ nhàng thủng thỉnh tự thông minh…

    Từ sẫm tối lân tinh gieo hoàn chỉnh
    Trả dương trần rủng rỉnh hoặc điêu linh
    Dầu nhạt nhẽo lặng thinh hay hóm hỉnh
    Chỉ âm thầm khẳng định bởi đinh ninh…

    Ai khát vọng cung đình trên thượng đỉnh
    Ai ước mơ sang xịn bước đăng trình
    Còn riêng em “Cánh Quỳnh” nơi khung tĩnh
    Nghĩa đá vàng chặt dính mảnh hồn linh…


    18/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Mộng Như Sương
    (Thơ Liên Vần-Tác Giả Tam Muội)

    Nhi nữ suy tư nhi nữ SẦU
    Tình ĐẦU dang DỞ TRỞ canh thâu
    Yêu thương da diết tràn cung BẬC
    Nghẹn NẤC trong tim dấy nỗi đau..

    Mơ được chung đôi khắp nẻo ĐƯỜNG
    Miên TRƯỜNG sát CÁNH CẠNH hồn thương
    Xuân ru hương sắc bên giường MỘNG
    Nhẹ SÓNG lòng dâng ửng má hường

    Gió thổi hanh hanh báo hiệu HÈ
    Trúc TRE văng VẲNG LẮNG sầu ve
    Phượng khoe rực rở, hừng tia NẮNG
    Phố VẮNG thiếp chàng đội bóng me

    Hồn quyện tay đan giữa tiết THU
    Vi VU gió LẠNH ÁNH sương mù
    Ngắm hoàng hôn tím, lá vàng RỤNG
    Loan PHỤNG nhịp nhàng bước lãng du

    Khao khát vòng tay thật ấm NỒNG
    Mưa GIÔNG tuyết PHỦ RŨ trời đông
    Ấp ôm san sẻ niềm oan TRÁI
    Khắc KHOẢI, cô đơn, lạnh lẽo lòng..

    Khảy phím tơ vương trướng Nguyệt LẦU
    Cau TRẦU lận ĐẬN HẬN in sâu
    Nghe mưa rỉ rả đìu hiu HẮT
    Réo RẮT vạc sành đượm bể dâu

    Biển động buồm căng đen sẫm BẦU
    Qua CẦU mù MỊT GHỊT lo âu
    Chăn đơn gối lẻ chàng nào THẤU
    Chôn DẤU tình buồn đáy huyệt sâu..

    Kiếp nhi nữ ngàn năm cô độc
    Hận chữ tình Tuyệt Cốc ẩn danh!


    July 15, 2018
    Tam Muội


    Cửa Ngõ Chờ Nhau…
    (Họa thơ liên vần của Tác Giả Tam Muội)

    Anh hiểu bên kia cả chuỗi dài
    Lắc lay, trăn trở nhớ tình say
    Vấn vương, lưu luyến tràn tâm khảm
    Ảm đạm, đìu hiu trải tháng ngày!

    Khiến em da diết mãi không thôi
    Nhức nhói con tim tím bóng trời
    Muốn nói, muốn trao nhưng chẳng thể
    Bởi về nẻo ấy lạc chơi vơi

    Thêm nhịp cầu tre đã lỡ làng
    Làm vầng trăng tỏ nhỏ dần tan
    Không gian chầm chậm chìm u ám
    Lai láng trào dâng chạnh ngỡ ngàng

    Thui thủi một mình dưới nắng sương
    Niềm thương gửi tặng nặng đau buồn
    Cố quên khuây khỏa vài giây phút
    Lại chút bừng lên nỗi đoạn trường…

    Em ơi! Anh có khác chi đâu
    Cũng dấu tình ai rải ánh sầu
    Canh cánh cõi lòng ôm ấp mãi
    Để hoài héo hắt giữa canh thâu

    Thôi thì định mệnh của đôi ta
    Tợ lá mùa thu rũ dưới tà
    Lư lắc vật vờ theo gió thổi
    Và rồi bất chợt rụng bay xa

    Cứ mặc tình đi! Hỡi ái yêu
    Dẫu nhiều tha thiết biết bao nhiêu
    Nay duyên phận bạc đành dang dở
    Cửa ngõ chờ nhau cuối buổi chiều!...


    18/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    Nỗi Lòng Của Em
    (Thơ liền âm Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Em nghĩ ngợi và rồi em quyết định
    Cố vùng lên bản lỉnh bất thình lình
    Mang vương vấn bóng hình đầy bịn rịn
    Đặt cõi lòng phủ kín một niềm tin!

    Dẫu ảo ảnh chữ tình đang xính vính
    Khiến bao lần chấn chỉnh, trái rung rinh
    Bởi thái dương dần in vào cõi tịnh
    Mơ sẽ chìm suy thịnh rụng bình minh

    Ngày trăn trở, phập phình loang mảnh mịn
    Gác chuyện đời toan tính, chuỗi nhục vinh
    Đêm héo hắt, nép mình chờ nhinh nhỉnh
    Rộ ánh vàng, trầm tĩnh ngắm lung linh

    Có những chiều xập xình loang vọng thính
    Chán ồn ào, nhẫn nhịn điểm tô xinh
    Không chật bó, thùng thình hay lỉnh kỉnh
    Chỉ gọn gàng, cổng chính tránh tinh tinh!

    Dãy thời gian trường chinh trong câm nín
    Chẳng đảo chao luýnh quýnh trước chình ình
    Mặc kệ người chùng chình hay say xỉn
    Vẫn nhẹ nhàng thủng thỉnh tự thông minh…

    Từ sẫm tối lân tinh gieo hoàn chỉnh
    Trả dương trần rủng rỉnh hoặc điêu linh
    Dầu nhạt nhẽo lặng thinh hay hóm hỉnh
    Chỉ âm thầm khẳng định bởi đinh ninh…

    Ai khát vọng cung đình trên thượng đỉnh
    Ai ước mơ sang xịn bước đăng trình
    Còn riêng em “Cánh Quỳnh” nơi khung tĩnh
    Nghĩa đá vàng chặt dính mảnh hồn linh…


    18/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng


    Trải Lòng
    (Họa lại thơ Liền Âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Gió man mát ngát hương từ cánh phượng
    Điệp ve sầu hoạ xướng cạnh mé mương
    Đàn bướm trắng, xanh, hường đang chao lượn
    Tia nắng vàng cố nhướng phả tà dương

    Chiều Chủ Nhật trên giường em nằm nướng
    Mẹ xoa đầu mắng gượng “Tiểu cô nương”
    Bố dạy bảo: “Nhún nhường con sẽ bướng!
    Tánh lanh chanh như vượn lại dở ương.”..

    Chợt ngẫm nghĩ bình thường mình đâu sướng
    Cũng gian truân ở ngưỡng cửa tình trường
    U khắc khoải chán chường hằn sâu trượng
    Xác vật vờ vất vưởng thọ độc thương

    Phận nhi nữ quật cường chân lộ tướng
    Nhưng cõi lòng ngất ngưởng lạc uyên ương
    Yêu ngang trái vấn vương tình mường tượng
    Quạnh cô phòng vọng tưởng thuở yêu đương

    Trách Nguyệt Lão tơ đường se lệch hướng
    Hận duyên trời nghiệp chướng tạo nhiễu nhương
    Uyên lẻ bạn đoạn trường nơi âm hưởng
    Mộng chờn vờn gắng gượng nhạt nhoà gương

    Buồn dằng dặc quỳnh tương phôi pha mượn
    Đỉnh cao lầu gió rướn lạnh thấu xương
    Đơn chiếc bóng in tường sau mành trướng
    Tiếng côn trùng miễn cưỡng khúc thê lương

    Tình vạn kỷ hồn thương in trí tưởng
    Dẫu hiện đời chẳng vướng nợ chung phương
    Ngộ chân lý vô thường không cầu cưỡng
    Chén tửu quỳnh sân thượng cạn hàn sương.


    July 19, 2018
    Tam Muội
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Trải Lòng
    (Họa lại thơ Liền Âm – Tác Giả Nguyễn Thành Sáng)

    Gió man mát ngát hương từ cánh phượng
    Điệp ve sầu hoạ xướng cạnh mé mương
    Đàn bướm trắng, xanh, hường đang chao lượn
    Tia nắng vàng cố nhướng phả tà dương

    Chiều Chủ Nhật trên giường em nằm nướng
    Mẹ xoa đầu mắng gượng “Tiểu cô nương”
    Bố dạy bảo: “Nhún nhường con sẽ bướng!
    Tánh lanh chanh như vượn lại dở ương.”..

    Chợt ngẫm nghĩ bình thường mình đâu sướng
    Cũng gian truân ở ngưỡng cửa tình trường
    U khắc khoải chán chường hằn sâu trượng
    Xác vật vờ vất vưởng thọ độc thương

    Phận nhi nữ quật cường chân lộ tướng
    Nhưng cõi lòng ngất ngưởng lạc uyên ương
    Yêu ngang trái vấn vương tình mường tượng
    Quạnh cô phòng vọng tưởng thuở yêu đương

    Trách Nguyệt Lão tơ đường se lệch hướng
    Hận duyên trời nghiệp chướng tạo nhiễu nhương
    Uyên lẻ bạn đoạn trường nơi âm hưởng
    Mộng chờn vờn gắng gượng nhạt nhoà gương

    Buồn dằng dặc quỳnh tương phôi pha mượn
    Đỉnh cao lầu gió rướn lạnh thấu xương
    Đơn chiếc bóng in tường sau mành trướng
    Tiếng côn trùng miễn cưỡng khúc thê lương

    Tình vạn kỷ hồn thương in trí tưởng
    Dẫu hiện đời chẳng vướng nợ chung phương
    Ngộ chân lý vô thường không cầu cưỡng
    Chén tửu quỳnh sân thượng cạn hàn sương.


    July 19, 2018
    Tam Muội


    Trăn Trở Mối Duyên Tình
    (Thơ liền âm – Tác Gỉả Nguyễn Thành Sáng)

    Chiều thơ thẩn u hoài, nhìn phương ấy
    Tận cõi lòng cứ mãi nhớ thương “Ai”
    Niềm mênh mang ngập đầy bao khắc khoải
    Dưới khung tà nhẹ rải sắc heo may!

    Đường tiếp bước chẳng hay hình ảnh thấy
    Chỉ biết mình động đậy cả chân tay
    Xanh, đỏ, trắng… quanh đây đang rồ chạy
    Mà tưởng chừng khoan khoái rượt hàng mây

    Cả không gian phủ dài muôn sắc thái
    Như vô tình phơi trải nét phôi phai
    Thế mà sao vẫn hoài đâu đó cạy
    Quả tim hồng bỏng cháy tự lâu nay

    Để tấc dạ tháng ngày luôn uể oải
    Đỡ mộng vàng hứng lấy bóng trời tây
    Chuỗi sớm tối lắc lay hằng trăm cái
    Khối tình chung run rẩy lệch khoan thai

    Đêm tĩnh mịch héo gầy ôm tê tái
    Thả ánh buồn phe phẩy giọt sương cây
    Bao lóng lánh ngã nhoài rơi xuống đấy
    Là bấy lần quằn quại cánh hồn say

    Ôi duyên nợ! An bày chi hiện tại
    Cảnh éo le ngang trái rẽ chia hai
    Cho da diết đoạn đoài lảm ngây dại
    Khiến mảnh hồn yêu ái nhỏ sầu cay…

    Vài tia chớp lóe ngay bầu góc phải
    Gió vụt vù mạnh đẩy áng mờ bay
    Dãy u ám cuồng quay rồi chợt vẩy
    Quán bên lề ghé lại…Đẫm bờ vai…


    19/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    THƠI THẢNH THƠI
    (Thơ Liên Vần-Tác Giả Tam Muội)

    Ngẫm nghĩ chồng con thấy phát RẦU
    Nhịp CẦU tưởng VỌNG MỘNG canh thâu
    Bể dâu san sẻ duyên phần HẪM
    Vơi ĐẪM lệ sầu lắng nỗi đau

    Bóng ngã hoàng hôn tay siết TAY
    Tương LAI xây ĐẮP NGẬP hồn say
    Dệt ân luyến ái, nồng chăn GỐI
    Sớm TỐI ươm tình nhạt đắng cay

    Hồ hải tiêu dao buồm rộng CĂNG
    Ngắm BĂNG tinh TÚ VŨ sương giăng
    Tựa vai thưởng thức vầng trăng KHUYẾT
    Thắm THIẾT chuỗi dài bớt trở trăn..

    Tạo hoá bày chi sóng dập DỀNH
    Thuyền LÊNH đênh ĐẢO BÃO chênh vênh
    Dập vùi xơ xác tan từng MẢNH
    Canh CÁNH cõi lòng mãi bấp bênh

    Hạnh phúc người ta, se sắt MÌNH
    Cũng XINH duyên DÁNG TRÁN thông minh
    Cớ chi lận đận hoài oan TRÁI
    Cửa ẢI trần gian vướng luỵ tình

    Quạnh quẽ cung tơ lỗi phím ĐỜN
    Gió MƠN mộng MỊ RỊ chăn đơn
    Nốt trầm dằng dặc len trong DẠ
    Vật VÃ cô đơn lệ tủi hờn

    Lưu lạc phong sương một kiếp ĐỜI
    Phó TRỜI định ĐOẠT THOÁT chơi vơi
    Hữu duyên vô phận đành câm NÍN
    Chôn KÍN mảnh buồn, thơi thảnh thơi.

    July 20, 2018
    Tam Muội


    Bến Hẹn Câu Thề

    (Họa lại thơ liên vần – Tác Giả Tam Muội)

    Đậm đà, tha thiết biết bao nhiêu
    Lại trĩu oằn đau nhão bóng chiều
    Nghĩ ngợi miên man hoài tấc dạ
    Xót xa, cay đắng dưới đìu hiu!

    Lưu luyến ngập đầy trọn trái tim
    Mà duyên phận bạc nát con thuyền
    Để sông lờ lững, buồn phơi nước
    Bởi trước thôi rồi! Chỉ lặng yên

    Thắt thẻo cõi lòng nỗi vấn vương
    Ngắm sương kết tụ rũ đêm trường
    Bâng khuâng trăn trở, niềm u ẩn
    Lẳng lặng âm thầm khảy tiếng chuông!...

    Thơ em vàng võ sắc màu thu
    Gió hú thênh thang oán mịt mù
    Trải xám khung trời, gây ảm đạm
    Khiến ngàn héo hắt quấn chu du

    Ngân nga chầm chậm đọc từng câu
    Đau đáu tâm tư nhớ với sầu
    Da diết lòng anh! Yêu dấu hỡi
    Ngậm ngùi trầm mặc tím canh thâu…

    Chỉ còn ngày tháng tự phôi phai
    Gửi ấy về kia phía nguyệt đài
    Mối chỉ tơ hồng non biển hẹn
    Đêm đêm xoải cánh quyện cùng“Ai”

    Hãy cứ thảnh thơi nhé mộng tình
    Ba sinh khoảnh khắc dắt hồn linh
    Về nơi bến cũ vui sum họp
    Bù đắp trần gian tê tái mình…


    21/7/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  6. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    TÌNH LẶNG

    Nói để rồi đây có vỡ tan?
    Với ôm nỗi nghẹn lịm cung tầng
    Anh đành phải nén niềm tha thiết
    Em hỡi! Bên bờ có hiểu chăng!

    Yêu ai từ độ mùa thu ấy
    Anh thấy hoa xuân trải bóng dài
    Đi dưới ráng chiều trôi lãng đãng
    Người ơi! Có hiểu ngất men say?

    Anh mang vương vấn gói vào tim
    Yêu lặng âm thầm thả dưới đêm
    Thật thắm như trăng ngàn rạng ánh
    Nhiều trong giấc ngủ ảnh hình em…

    Bây giờ con sáo đã sang sông
    Ôi! Nát hồn thương, nhỏ lệ hồng
    Em bước theo chồng về xứ lạ
    Đâu còn chi nữa để mà trông

    Từ nay vĩnh biệt tình yêu nhé!
    Tất cả vùi chôn đáy huyệt rồi
    Bến mộng phủ dầy sương tuyết trắng
    Đêm dài, ảm đạm ngắm mây trôi!...


    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    Khen Và Chê

    Khen cháu hiên ngang trước cảnh đời
    Gặp điều trái khoáy chẳng hề lơi
    Quan tâm chia sẻ và lên tiếng
    Tìm chữ công minh hiến tặng người!

    Khen cháu lòng ngay, dạ chính nhân
    Tâm hồn trong sáng tợ vầng trăng
    Trải muôn lóng lánh, xua màn tối
    Khai mở đường đi dưới cõi tầng

    Khen cháu dầy công với sách đèn
    Hoặc đời khốn khó lắm bon chen
    Cố theo ngày tháng tìm thăng tiến
    Đáp nghĩa cù lao hoạn dưỡng mình…

    Nhưng mà cháu hỡi! Để bây giờ
    Tôi thấy đắng lòng chê cháu đây
    Hấp tấp, ngông cuồng, không chính chắn
    Chỉ nhìn bề mặt vội ra tay!

    Chưa biết đầu đuôi chuyện thế nào
    Sự tình đen trắng ra làm sao
    Chỉ xem lá rụng cho là gió
    Chẳng hiểu vì thu, phải rớt màu

    Nghe đàn héo hắt, trách ru mê
    Nào biết du dương dưới ánh thề
    Là để thăng hoa hồn mộng ước
    Giúp dài đượm thắm chuỗi lê thê…

    Sự đời muôn mặt khó đo lường
    Tí nước đêm trường nhỏ giống sương
    Nhưng khác ở nhau đâu sự thật
    Một đàng kết tụ, một ngàn phương

    Muốn hiến cho đời nghĩa vị tha
    Bình tâm, tường tận lẽ gần xa
    Chớ nên vội vã lao vào cuộc
    Tự chuốc vào thân ách nghiệt mà!


    11/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    TÌNH THẮM CỦA ANH

    Mang ước vọng đi vào biển lớn
    Mặc ngàn khơi sóng giỡn thét gào
    Vượt theo ngọn gió lên cao
    Trải phơi ý sống biết bao nỗi niềm!

    Đường rong ruổi, con thuyền tấp bến
    Gác mái chèo tìm đến vườn ai
    Hương loang tỏa nhẹ bên ngoài
    Dừng chân lữ khách say bay mộng hồn

    Gần một năm sớm hôm mài bút
    Gửi tấc lòng từng phút vào thơ
    Vấn vương, lưu luyến bao giờ
    Nay đan thành nhạc ru mơ chốn ngàn

    Nợ sách đèn soi trăng trải chí
    Nghĩa cù lao trọn ý đáp đền
    Vút vào cõi lộng mông mênh
    Xoải đôi cánh rộng vượt lên chin tầng…

    Rồi một chiều lâng lâng nguồn cảm
    Gặp hồn ai ảm đạm bên đường
    Em buồn lặng lẽ ngắm sương
    Mà sao trông giống người thương kiếp nào!

    Lung lay động xạc xào cành lá
    Ngọn hiu hiu êm ả đưa về
    Dang tay ôm mảnh trăng thề
    Tim yêu ngân nhịp lê thê tiếng lòng

    Cùng nắm tay xuôi dòng nước chảy
    Thuở hoa xuân sống lại từ đây
    Không gian hai cánh chim bay
    Trời xa, biển rộng chuỗi ngày thang thênh!

    Bến dừng chân lênh đênh năm trước
    Giờ lặng tờ, mộng ước pha phôi
    Nên đành dời bước tìm nơi
    Bởi xây nghĩa sống một đời trùng dương

    Anh rời bước lên đường ly biệt
    Ai lệ sầu da diết con tim
    Mây trôi, sương nhỏ bên thềm
    Hắt hiu, giá lạnh, từng đêm thẫn thờ…

    Nửa mảnh hồn ở bờ năm cũ
    Nửa mảnh hồn theo ủ tình xanh
    Hỡi em! Vầng sáng long lanh
    Trăng thơ! Mộng thắm của anh đây mà!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  9. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    NHỊP SỐNG TUỔI HOÀNG HÔN

    Nầy người hỡi! Hoàng hôn đã điểm
    Ảnh nhạt dần, sắp tím trời xanh
    Vầng đen chầm chậm đến gần
    Chỉ còn một mảnh trăng thanh soi đường!

    Nếu vắng trăng canh trường u ám
    Vạn côn trùng níu bám nỉ non
    Dạt dào một tấm lòng son
    Giữa bao ảm đạm biết còn hay không!

    Cho khắc khoải, mông lung dòng nghĩ
    Chuyến xe đời phỉ chí bao nhiêu
    Giờ đây héo hắt, sầu hiu
    Cánh hồn rũ rượi, liêu xiêu mộng ngàn

    Rồi lặng lẽ mơ màng theo gió
    Tìm phôi phai nỗi nhớ ngày xưa
    Con đường năm cũ bao mùa
    Dấu chân xe ngựa sớm trưa trải dài!

    Còn chi nữa để hoài lưu luyến
    Đã lạnh tàn muôn chuyện thuở qua
    Chỉ còn dưới ráng chiều tà
    Thu hình , rút ánh để mà…chờ đêm…

    Thôi thì hãy! Con tim lai láng
    Suốt khoảng dài trầm lắng, suy tư
    Hôm nay đan lại thành thơ
    Ngân nga khuây khoả những giờ buồn tênh

    Cho nắng tắt chênh vênh đừng tới
    Với bốn bề bóng tối phủ vây
    Dẫu tàn, hồn thắm còn đây
    Vẫn cười rộn rã chuỗi ngày…chìm sâu!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  10. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    CẢNH ĐỜI BUỒN CỦA EM

    Có ai hiểu cho em nỗi khổ?
    Cảnh vợ chồng như phố canh khuya
    Vắng tanh, lạnh lẽo bốn bề
    Lâu lâu gợn ánh vụt về nẻo xa!

    Lỡ tuổi xuân, trăng ngà nhạt ảnh
    Thôi! Đoạn đành một cánh hồn hoa
    Đưa chân làm vợ người ta
    Mộng lòng xuân trẻ bỏ qua góc đời

    Men hương lửa một thời sớm tắt
    Bởi bóng mờ, đuổi bắt mơ hồ
    Khung trời mây áng lững lờ
    Gió chìm ngưng thổi, khuất mờ vầng thanh

    Cho đêm sáng biến thành u ám
    Chuỗi thu vàng phủ bám màn loan
    Dưỡng nuôi ước vọng tình son
    Trôi theo con nước ghịt vờn rã tan!

    Để ảm đạm, muôn vàn héo hắt
    Lời ngọt ngào vắng bặt từ lâu
    Bước chân dã dượi qua cầu
    Cầu bao nhiêu nhịp dạ sầu bấy nhiêu…

    Rồi hôm nay bóng chiều dần đến
    Chỉ còn đây khấp khểnh niềm thương
    Cất đau trong trái đoạn trường
    Sống cho nghĩa sống, vấn vương hững hờ

    Em chán ngán, thẫn thờ ai hiểu?
    Nỗi u buồn, nặng trĩu tâm tư
    Từng đêm bậu bạn qua thơ
    Ủi an năm tháng nát bờ yêu đương!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  11. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Thơ Em !...

    Tôi đọc thơ em tới mấy lần
    Bởi lòng cảm khái mảnh hồn trăng
    Ôi sao! Đẹp quá tình ai đó
    Dẫu lỡ, thuyền xa vẫn đượm ngần!

    Kỷ niệm đong đầy nơi mắt em
    Quay nhìn dĩ vãng dưới thu đêm
    Mãi vương vấn nhớ thời tao ngộ
    Khắc khoải, đong đưa, rũ bóng thềm…

    Tôi người lữ khách bước qua cầu
    Cũng vỡ tan tình lắm khổ đau
    Chất ngất yêu đương rồi nát mộng
    Cho dài năm tháng lịm trời thâu

    Và giống như em, cũng hẹn hò
    Công viên, rạp hát… trọn niềm cho
    Trái tim da diết ngân tình ái
    Rồi cũng như em…..lỡ mộng đò!

    Lặng lẽ nàng đi bỏ lại đây
    Muôn vàn nhịp đập quả hồng say
    Để tôi lưu luyến, luôn nhung nhớ
    Phủ chụp lên thân chuỗi đọa đày…

    Em còn đầy ấp giọt sầu rơi
    Năm tháng hằn in dấu ảnh ngời
    Còn ở nơi tôi giờ lạnh tắt
    Dòng sông thuở ấy, đã ngừng trôi

    Đăng đẳng thời gian, bỗng một chiều
    Tình cờ gặp lại, nỗi buồn hiu
    Đôi dòng châu lệ nàng tuôn chảy
    Kể chuyện ngày xưa cảnh nát diều

    Giờ mới hiểu ra, đã lỡ làng
    Đâu còn đứng bóng ảnh trăng vàng
    Mịt mù khuất núi mờ tan loãng
    Chỉ có còn đây một ánh quầng…


    Nguyễn Thành Sáng
     
  12. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    DÒNG TÂM SỰ

    Em họa cho tôi lắm dãy thơ
    Từ đầu ghé bến, thả trăng mơ
    Tấc lòng gom đọng vào lam khói
    Tôi hiểu đời em... phủ bụi mờ!

    Thu chiều cứ mãi phả tim sâu
    Héo hắt, cô đơn nhỏ lệ sầu
    Gởi gấm tâm tình nơi hí họa
    Tìm vơi ảm đạm nỗi ngàn đau

    Thơ thẩn vào ra khắp nẻo trang
    Trải dòng tâm sự luống bâng khuâng
    Dẫu cho mộc mạc, sai vần điệu
    Vẫn lấy làm vui, khoả ánh tàn…

    Tôi thấy lòng tôi cũng mến ai
    Từ khi tập tễnh lướt hồn bay
    Ngọc Lan! Ghé bến gieo vần họa
    Xúc động tâm tình lắm lúc say!

    Tôi cũng như em cũng mộng thường
    Nhưng rồi tan tác rã mưa tuôn
    Âm thầm lặng lẽ theo ngày tháng
    Từ mái nhung đen đã quạnh trường

    Chỉ còn bậu bạn với thơ xanh
    Điểm nét vào đây cả tấc thành
    Nắn nót, giồi mài từng chút một
    Đi tìm cái bóng của vầng thanh...

    Đừng buồn nữa nhé Ngọc Lan ơi!
    Nước chảy, sóng vờn, chỉ thế thôi
    Hãy ngủ mơ say vào mộng mị
    Rồi khi tỉnh giấc, áng mây trôi!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  13. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    THÌ RA


    Thì ra đây nghĩ đã sai rồi
    Cứ ngỡ rằng ai cũng giống tôi
    Khắc khoải tâm tình, bao ý sống
    Trải vào trang giấy để phai phôi!

    Ngờ đâu lỡ nhịp mối cung đàn
    Vọng tưởng con thuyền giữa sóng loang
    Chờn chập, đong đưa dòng nước cuốn
    Dật dờ, ảm đạm, nhỏ sầu than

    Vậy mà hạnh phúc vẫn đong đầy
    Lui tới, ra vào thả bóng bay
    Giỡn gió, đùa mây vờn nước gợn
    Để hồn vương vấn nghẹn cho ai

    Thôi về khép lại cửa tâm hồn
    Rồi mỗi chiều tà đợi bóng hôm
    Tự nhủ với lòng đừng thế nữa
    Dòng đời muôn mặt kẻo rơi chân!

    Hãy trải niềm thương vào cánh thơ
    Con tim nhịp đập tự bao giờ
    Cảm rung lai láng tình nhân thế
    Tất cả vào đây để thắm mơ

    Sáng ơi! Hồn Sáng của ngày xưa
    Cứ vụt bay xa giữa bốn mùa
    Đem lửa, đem hương vào biển rộng
    Hơn là ảo ảnh một chiều mưa!...


    Nguyễn Thành Sáng
     
  14. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    TỎA SÁNG MÌNH

    Người sầu ảm đạm trải thơ
    Như chiều héo hắt, dật dờ, vấn vương
    Vọng trông trăng mộng đêm trường
    Mà đâu chẳng thấy, chỉ buồn gió lay!

    Lững lơ chuỗi hạt ai hoài
    Đọng dòng châu lệ đoạn đoài rụng rơi
    Hút sâu vào cõi tan phôi
    Trăm mong, ngàn đợi để rồi xót xa

    Ngoài kia cành rũ là đà
    Hồ thu gờn gợn, sóng xoa cạnh bờ
    Phủ giăng bốn phía lặng tờ
    Âm u, giá lạnh, hững hờ mây trôi…

    Tình yêu là thế mà thôi
    Khi phơi trải sáng khi rơi khuất tàn
    Dẫu thương tha thiết mảnh vàng
    Làm sao giữ được ảnh ngàn chuyển quay!

    Niềm mong, nỗi đợi của ai
    Bao chiều quạnh quẽ trên đài cô đơn
    Để cho da diết chập chờn
    Khát khao trông đợi gió vờn hồn sương…

    Hãy vô tư lự bên đường
    Cũng rồi một tối vầng thương toả ngời
    Đừng trông, đừng đợi, đừng chờ
    Chỉ làm héo hắt bơ phờ mà thôi

    Âm thầm tỏa sáng chí đời
    Vạn ngàn sắc thắm muôn nơi tự tìm
    Hơn là nhịp đập con tim
    Ngân bài “Lệ Đá” mãi chìm xa xôi!


    Nguyễn Thành Sáng
     
  15. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    HỠI TRỜI XANH !

    Lặn lội qua nhà để rõ tin
    Yêu đương còn sống hoặc tan hình
    Then cài, cửa đóng, chìm hiu hắt
    Vắng lặng bao quanh, chỉ có mình!

    Một khắc trôi qua, bóng một người
    Vườn sau ra trước ngắm nhìn tôi
    Ô kìa! Huynh Sáng! Cần Thơ ghé
    Nhớ quá bạn ơi, thuở thiếu thời

    Chun rượu thâm tình cạn ngất say
    Năm xưa hai đứa thả hồn bay
    Giờ đây đôi ngả đường rong ruổi
    Kẻ bụi phong trần, kẻ lắt lay

    Nỗi nhớ niềm thương ngợp cả hồn
    Những chiều nắng tắt, rũ hoàng hôn
    Căn phòng ấm áp tình tri kỷ
    Chia sẻ cho nhau chuyện mất còn..!

    Bỗng chốc em đi chợ mới về
    Nụ cười tươi rói, tiếp chân đi
    Ra sau rồi khuất, không còn thấy
    Đến tối âm thầm mở nhạc bi

    Chế Linh quằn quại với đau thương
    Chuỗi khúc tình vương luống đoạn trường
    Còn ở nơi tôi đêm thức trắng
    Tái tê, da diết cảnh mây sương…

    Thôi rồi! Đã nát mảnh tình thanh
    Tay ấm trong tay những tối gần
    Vạn tiếng con tim ngân thổn thức…
    Giờ đây gởi trả giữa khung xanh

    Tôi hận , tôi đau bởi ngỡ ngàng
    Vì sao lại vỡ mảnh trăng vàng
    Em thì im lặng, không lần nói
    Để gió thu sầu quyện xốn xang

    Nghĩ chân lạc bước cánh vườn hoa
    Lắm bướm vờn xoay ảnh ngọc ngà
    Đành nén, chôn sâu về dĩ vãng
    Sợi tơ lầm mối tặng người ta…

    Hai mươi năm chẳn vội qua mau
    Bỗng gặp lại em, đẫm lệ trào
    Ngày ấy anh ơi! Em khóc hận
    Xa anh vì bởi nát hoa đào

    Người ta tàn nhẫn thuốc em đau
    Trong trắng đời em đã rã nhầu
    Chẳng xứng tình anh ngàn sắc thắm
    Chớ nào em phụ mảnh tình đâu!

    Trời ơi! Trời hỡi! Hỡi trời sầu!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  16. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Hãy Khóc Cạn Một Lần Đi Em!

    Hãy khóc đi em! Khóc thật nhiều đi!
    Khóc cho cạn những gì tim chất chứa
    Để mai nầy ta không còn nhau nữa
    Cũng hết rồi một thuở gió, trăng, sương!

    Và nếu như tình cờ bước trên đường
    Bất chợt gặp chẳng vương niềm dĩ vãng
    Em cứ thẳng và lòng tôi bình thản
    Có gì đâu vướng bận cõi lòng ai

    Nơi em đến chắc không thấy heo may
    Không khoắc khoải tháng ngày ôm khúc biệt
    Không mất ngủ, bỏ ăn, sầu da diết
    Không những lần tha thiết…Nhớ nghe anh!

    Còn chỗ tôi chắc gió cũng rung rinh
    Lá vàng đổ như tình tôi đã đổ
    Đêm cũng trăng khi lúc mờ, lúc tỏ
    Những chiều về trước ngõ vẫn lam treo!…

    Tình yêu ơi! Tôi yêu biết bao nhiêu
    Nhưng không thể, dẫu nhiều lần bịn rịn
    Bởi hồn gió kiếp đời đây đã định
    Còn ở em khép kín mộng vườn xuân

    Bóng thênh thang theo khắp dãy không tầng
    Sao giữ được sắc vàng nơi thượng uyển
    Khi mây ám, cuồng phong đà luân chuyển
    Thì làm sao ánh nhuyễn vẹn toàn đây…

    Hãy khóc đi em! Khóc cạn hôm nay
    Giọt lai láng tràn đầy lên khoé mắt
    Anh lau lệ cho em mà lòng tan nát
    Cũng cam đành phụ bạc…Một lần thôi!


    31/5/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  17. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Day Dứt!...

    Mảnh trắng ơi! Ngươi ôm buồn trải đó
    Tái tê lòng tưởng nhớ tháng ngày qua
    Biết bao lần…Hẹn mai anh sang nhà!
    Nhiều lần nữa….Kể ra anh đọc nhé!

    Và những lúc giấy chờ tà bóng xế
    Đợi bé về, theo bé đến tay em
    Bên ngọn đèn, đôi lóng lánh lim dim
    Ngàn cảm xúc êm đềm… em da diết …

    Vậy mà nay tờ giấy nằm rũ riệt
    Uống giọt hồng anh viết cuối dòng thư
    Ký cái tên ThànhSáng tự bây giờ
    Sẽ vĩnh biệt, không mơ, không yêu nữa!...

    Bên kia kinh từng đêm em nức nở
    Thả lời ca đau khổ vọng sang đây
    Kẻ bạc tình giống ngọn gió lắt lay
    Chỉ khoảnh khắc rồi bay đi bến khác…

    Ba năm dài hồn em đà tan nát
    Lụy si tình trầm mặc quấn đau thương
    Mà trời ơi! Anh chẳng thấy đoạn trường
    Ngoảnh mặt hẳn, con đường ai nấy bước…

    Giờ chạnh nhớ mấy mươi năm về trước
    Nghe cõi lòng não nuột bóp con tim
    Sao đoạn đành phụ rẫy mối tình em
    Muôn trọn vẹn, ai tìm ai dễ gặp?!

    Cây cầu gòn hai bờ anh đã đắp
    Cũng là anh kéo sập rẽ ly tan…
    Để hoàng hôn vương vấn thuở ngày xanh
    Nỗi day dứt muôn phần… Như mạch nước….

    Nguyễn Thị Xê...!...Nguyễn Thị Xê...!.....

    1/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng

     
  18. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    Đừng Nghĩ Đến Tôi

    Em ạ! Xin đừng nghĩ đến tôi
    Một vầng ánh nhạt tận xa xôi
    Vật vờ loang loáng vài canh nữa
    Sẽ rụng sau lưng vách ngọn đồi!

    Bởi chẳng còn chi để tặng em
    Mảnh vườn ửng thắm được hồng thêm
    Vì đang ráng tắt, màu thu quạnh
    Chỉ đợi màn đêm phủ ngập chìm

    Tôi đã không còn trẻ nữa đâu
    Muối tiêu mỗi lúc trắng thêm đầu
    Đêm nằm đắp trán lo khuya lạnh
    Sợ cảm hôm sau, tựa góc sầu

    Mắt sáng thuở nào nay nhạt loãng
    Ê mình nhức mẩy đến từng cơn
    Miếng ăn lưng lửng cầu qua bửa
    Mòn mỏi canh khuya ngủ chập chờn!…

    Cũng tại tim nầy mãi vấn vương
    Hình ai yêu dấu, khoé trào sương
    Tôi trao gối mộng rồi quên mộng
    Để lại cho kia cả khối buồn

    Nhớ bao chiều xuống, đường trôi nắng
    Ai cố vói tay kéo sắc vàng
    Rải lối cho anh về trải giấc
    Mà vô tình hỡi! Có đâu màng…

    Nay thả đau hồn bước xuống thơ
    Đi về dĩ vãng lượm dây tơ
    Kết chùm, mắc võng, ngày đêm để
    Lên đó đong đưa…Cái bóng mờ!…

    3/6/2017
    Nguyễn Thành Sáng
     
  19. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]

    EM ĐÃ SAI RỒI

    Lan ơi! Hãy khóc thật nhiều đi
    Cho nhẹ sầu đau vỡ mộng thì
    Một thuở trăng vàng soi suối biếc
    Ngờ đâu một sớm chẳng còn chi!...

    Em nát tâm hồn theo tháng năm
    Bao lần khóc hận dưới khung xanh
    Héo hon, vàng võ chìm hiu quạnh
    Suốt mãi thời gian bóng nguyệt tàn

    Đối mặt cuộc đời mây xám phủ
    Bầu trời là cả sắc vàng thu
    Lá khô rơi rụng vườn hoang vắng
    Bốn phía bao quanh dãy mịt mù

    Hồn đã đóng băng suốt chuỗi dài
    Lệ lòng khô cạn bởi hoài ai
    Con tim xưa trẻ ngân lai láng
    Giờ chẳng còn chi nhịp đập nầy!...

    Anh hiểu em buồn, em khổ đau
    Lắm khi thao thức dưới canh thâu
    Nhớ nhung dĩ vãng, thời hoa mộng
    Buồn bã âm thầm cuộc bể dâu

    Phải chi ngày ấy đừng im lặng
    Sợ vỡ trăng thanh, rã ánh tàn
    Khép kín nỗi niềm, xuôi định mệnh
    Để hờn với nghẹn lại cho anh

    Em đã sai rồi em biết không
    Ánh vàng luôn mãi sắc thanh trong
    Dẫu mây giăng phủ, vùi thân ngọc
    Có xá gì đâu một tấc lòng!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  20. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]

    LỜI THƯƠNG NHỚ

    Có phải nghe anh kể sự tình
    Em buồn"rớt mạng" để làm thinh
    âm thầm lặng lẽ trong đêm vắng
    Khắc khoải, sầu đau chuyện của mình?!

    Trọn lòng tha thiết đến người ta
    Nhưng ở ai kia có ảnh ngà
    Nghĩa vợ, tình chồng bao thắm đượm
    Dưới bầu êm ả mảnh trăng thoa

    Sớm hôm kề cận trong gan tấc
    Chia sẻ cùng nhau ấm lạnh nồng
    Chăm sóc, ân cần, chung hướng sống
    Một đời gắn bó dưới vầng đông

    Còn em thui thủi bóng cô đơn
    Mộng ước xây mơ ảnh chập chờn
    Diệu vợi nghìn trùng xa cách trở
    Nhớ nhung, vương vấn tận đầu non!

    Sáng chiều đơn điệu giữa khung buồn
    Tối hứng trăng tàn giọt nhỏ sương
    Giá lạnh bao trùm lên héo hắt
    Âm vang đồng vọng tiếng ngân chuông...

    Đừng buồn nữa nhé hỡi em ơi!
    Dẫu ở nơi đây một cảnh đời
    Nhưng cả tấc lòng luôn vọng tưởng
    Người yêu chốn ấy của hồn tôi

    Tiếng hẹn nghìn xưa nay gặp gỡ
    Niềm thương vạn kỷ nối tình thơ
    Thời gian là chỉ dầy nhung nhớ
    Duyên phận ngàn năm, kiếp đợi chờ!...

    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này