Liên hệ quảng cáo: anh Nguyễn Long Khánh (mobile: 0907 707 171 - nick: nlkhanh - email: longkhanh1963@gmail.com)
Cach tri nam da mat hiệu quả | Kem chong lao hoa da nhanh nhất | Nhận giúp việc nhà theo giờ giá rẻ | Trẻ đi ngoài nên ăn gì? | Thuc an giau chat xo tự nhiên | Dịch vụ lau kính tòa nhà cao tầng | Trị trẻ biếng ăn, kén ăn | Cách trị trẻ biếng ăn hiệu quả | Cách Chăm sóc da sau đi biển về | Mẹo Phân biệt sởi và sốt phát ban thế nào | Khử mùi hôi vùng kín nhanh | Thuc pham tot cho ba bau nên ăn | Axit folic cho bà bầu | Bà bầu nên ăn gì tốt nhất | Bổ sung canxi cho bà bầu đầy đủ | Chuyển nhà sinh viên giá rẻ | Chuyen nha Ha Noi uy tín | học bằng lái xe ô tô giá rẻ | mua phế liệu sắt vụn nhôm đồng | chup anh cuoi giá rẻ | Quần áo bảo hộ lao động | Xưởng in tem nhãn giá rẻ tại Hà Nội | Địa chỉ in tem vỡ giá rẻ chỉ 50đ |

MỘT MẢNH ĐỜI

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 8/8/16.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    Em Cần Phải Viết

    Cứ viết đi em!, em cần phải viết!
    Tất cả gì da diết của lòng em
    Từng đem sầu, héo hắt đọng vào tim
    Từng cay đắng, từng chìm trong nỗi nhớ!

    Em cứ viết, những đau thương, trăn trở
    Làm tái tê, vàng võ cánh hoa xinh
    Để thời gian thui thủi chỉ riêng mình
    Mang khắc khoải, tơ tình sao đoạn đứt

    Em hãy viết, viết những gì thổn thức
    Tận đáy lòng giây phút ngất sầu bi
    Đã đẩy em vào cùng tột của ủ ê
    Cho chuỗi sống, đường về không có lối

    Em nên viết trong vạn ngàn nhức nhói
    Khiến quả hồng rười rượi mãi thời gian
    Để đêm của em, đêm chẳng có trăng
    Chỉ mù mịt, hoàn toàn trong mù mịt!

    Em cần viết với ánh nhìn xa tít
    Chỉ thấy toàn xám xịt với lờ trôi
    Khiến cho em bị hút nẻo chơi vơi
    Rồi tan loãng, bời rời trong cõi lộng…

    Để từ nay quên hẳn một dòng sông
    Có con thuyền bềnh bồng trên sóng nước
    Chở mảnh hồn của hai lời hẹn ước
    Chuyện đá vàng, tha thiết, chẳng hề phai

    Vậy mà bất chợt ngọn gió heo may
    Lại kéo đến khiến ngày hồng nhạt ánh
    Rồi từng phút biến khung tầng mất nắng
    Phủ cánh buồn, trĩu nặng nỗi niềm thương!

    Em hỡi em! Cho khô cạn ngàn sương
    Em cứ viết! Và em cần phải viết
    Để trọn đời đôi ta ôm vĩnh biệt
    Hai phương trời bóng chiếc nhẹ nhàng đi

    Tình là thế! Đời vẫn luôn là thế
    Có bao giờ ngấn lệ chẳng hề rơi!.....

    30/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Hoa Với Tôi

    Thắm thiết dòng thơ, xúc động lòng
    Gợi mùa thu tím phủ dòng sông
    Có con đò nhỏ chiều trông khách
    Chỉ vắng, đìu hiu với bập bồng!

    Gió nhẹ từ xa kéo nỗi sầu
    Quấn niềm trăn trở ghịt vào sâu
    Cho trông, cho đợi, cho thao thức
    Rồi thấy bâng khuâng nhớ thuở nào…

    Để buồn da diết tận tâm can
    Khoảnh khắc thời gian đã lỡ làng
    Mệt mỏi đợi chờ, sao chẳng đến
    Thôi đành kéo ụ, chiếc đò ngang…

    Có phải thế không một nỗi niềm?
    Mà sao xác rụng giữa trời đêm
    Quỳnh Hoa tơi tả đầy sân cỏ
    Héo hắt, chơ vơ, rũ bóng thềm!

    Xót xa loang nhẹ mảnh hồn hương
    Lặng lẽ âm thầm đọng ánh sương
    Bởi thiết tha nhiều nơi đóa mộng
    Còn ong hờ hững, bướm tha phương…

    Tôi ghé vườn em, “uống dãy thơ”
    Từng từng cụm nhỏ phả sầu lơ
    Khiến hồn thu chết thêm thu chết
    Bởi lẽ tôi đây…cũng nát bờ

    Hoa buồn, tràng trắng rụng rơi bay
    Tôi nghẹn tình tôi chuỗi tháng ngày
    Hoa lạnh, hoa tàn, hoa héo rũ
    Tôi đau, tôi khổ, với tôi say!

    31/7/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Hai Đầu Nỗi Nhớ

    Em tháng tám, hồn sương rơi giọt nhớ
    Dưới cung buồn, trăn trở ánh mờ phai
    Bởi khung trời tràn ngập áng mây bay
    Từng chập một phủ dài lên lộng ánh!

    Em héo hắt trong thu chiều nhạt nắng
    Tận đáy lòng trĩu nặng mối sầu tương
    Mắt giương nhìn tít tận cõi ngàn phương
    Tìm cái ảnh con đường xưa năm cũ

    Ảnh chẳng thấy, khiến lòng em ủ rũ
    Rúm co mình góc phố phủ màn đen
    Từng khoảnh khắc nhè nhẹ nhịp con tim
    Ngân thổn thức bên thềm muôn lá rụng

    Em tê tái, xót xa, chìm hụt hẫng
    Mượn tiếng đàn pha loãng nỗi niềm xa
    Mười sáu câu tám chữ duỗi thẳng ra
    Như mười sáu hồn hoa lư lắc gió!…

    Em u hoài, ôm dãy mờ, nức nở
    Cả khối tình một thuở, tím hoa sim
    Vạn khát khao, vương vấn… mỗi từng đêm
    Siết chặt thắt hồn em treo suối lạnh…

    Tôi ở đây cũng tắm vầng trăng chạnh
    Cũng bốn mùa hiu quạnh ngắm vàng rơi
    Cũng như em, buồn lắm lắm em ơi!
    Cũng da diết một đời bao nỗi nhớ…

    Có bao giờ, em nghe từ trong gió
    Tiếng rì rào than thở, kiếp ngàn bay
    Cứ xoay vòng nơi khoảng vắng heo may
    Cứ thấy mãi sầu ai….chưa gặp gỡ!...

    4/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  4. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    Rớt Mảnh Trăng Tình

    Em đi bỏ lại quả sầu
    Em đi lặng lẽ canh thâu kẻ buồn
    Em đi rớt mảnh trăng thương
    Em đi lưu luyến, vọng hoài em đi!

    Đã mấy thu rồi, em nẻo xa
    Chiều chiều cứ mãi nhớ…người ta
    Biết bao kỷ niệm, theo ngày tháng
    Ẩn hiện đâu đây dưới ráng tà

    Từng hồi chuông đổ thấm vào tim
    Để cánh hồn đau duỗi thẳng tìm
    Mà biết tìm đâu nơi diệu vợi
    Chỉ còn gối mộng giấc mơ đêm

    Năm xưa hẹn gặp bên vườn vắng
    Nhìn áng mây trôi dưới khoảng tầng
    Anh hỡi! Cuộc đời bao biến đổi
    Tình ta vẫn cứ thế nha anh!

    Có những ngày mưa, nước ngập đầy
    Đìu hiu một góc vấn vương ai
    Mong sao vầng xám tan trôi lẹ
    Để trái tim yêu khảy nhịp dài…

    Nhưng rồi định mệnh vẫn đôi nơi
    Cả khối trăng thanh rụng xuống đồi
    Bóng tối loang tràn lên suối lạnh
    Ngậm ngùi nhìn ái tách chia đôi

    Em phải cùng đi với Mẹ Cha
    Đến nơi xứ lạ, bỏ quê nhà
    Tấc lòng chẳng muốn đành cam chịu
    Hai nẻo thu sương nhỏ lệ nhòa!

    7/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  5. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    CẢM NHẬN TÌNH EM

    Gió rả rích đong đưa lất phất
    Cảm, ho nhiều chẳng thật hồn nhiên
    Sương rơi, giá lạnh ngoài hiên
    Ủ ê, dã dượi, mơ duyên lững lờ!

    Em khó chịu, dật dờ tâm trí
    Bao nhớ nhung, đành chỉ ấp yêu
    Thẫn thờ trên đỉnh cheo leo
    Rúm co, bảng lảng, trăng treo nỗi niềm

    Muốn dỗ giấc chăn êm, nệm ấm
    Chìm trôi xa vạn dặm mà quên
    Cóng tê, buốt rét đường tên
    Vào nơi xương tủy, từng cơn vặn mình…

    Nhưng trời xa, bạn tình đơn độc
    Nghe nỗi niềm trằn trọc luyến lưu
    Sao đành bỏ mặc sầu ưu
    Để thơ ảm đạm, hắt hiu canh dài!

    Ráng ngồi đó, dẫu nầy mệt mỏi
    Sắc bơ phờ, nhức nhói chân tay
    Cố làm một cánh hồn bay
    Về nơi chốn ấy cho ai sưởi lòng…

    Em yêu ơi! Trên dòng sông chảy
    Tận đầu kia em thẩy chuyền phao
    Mặc tình sóng vỗ, thuyền chao
    Lắc lư, lảo đảo, lao đao chẳng hề

    Tận tấc dạ, trăng thề dạo ấy
    Sáng dần thêm, để thấy, để say
    Uyên ương xoải cánh đường dài
    Trôi theo ngày tháng thương hoài lòng anh!

    Nguyễn Thành Sáng
     
  6. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    Lắng Đọng Tiếng Ve Kêu

    Trời dần ửng! Em có thấy không thương
    Có man mác u buồn nơi tấc dạ?
    Có da diết trăng tà rơi vạt xuống
    Có não nề gió chướng quấn hồn hoa!

    Thì em cứ khóc! Khóc thật nhiều đi
    Cho quên hết những gì đau với nhớ
    Của một thời mộng thơ tràn ngập ý
    Gợi tiếng lòng thủ thỉ ấm cung mơ

    Cho mai nầy dưới vầng dương trải ấm
    Hai nẻo đời thầm lặng bước chân ta
    Câu chuyện cũ thời qua gieo hụt hẫng
    Được nhạt nhòa tan loãng tận nghìn xa

    Em cũng vẫn là em, tôi vẫn tôi
    Dòng nước bạc cuốn trôi về cách biệt
    Bao ngọt ngào tha thiết đượm đầy vơi
    Tợ bọt trắng rã rời theo sóng biển!

    Bởi duyên thắm chỉ là màn ảo ảnh
    Được vẽ bằng lóng lánh hạt tia trăng
    Rồi chầm chậm canh tàn, khung ửng sáng
    Trả lại bầu quang đãng bức tranh thanh

    Ai xui chi cho đôi mình gặp gỡ
    Khiến giờ đây tan vỡ nghẹn chia phôi
    Để ngày tháng ngậm ngùi thương nhớ đó
    Có tím lòng, vàng võ, nỗi chơi vơi?

    Yêu nhiều lắm, giữa tim ôm trọn bóng
    Mất nhau rồi đau đớn biết bao nhiêu
    Mà đâu thể kéo diều từ cõi mộng…
    Đành âm thầm lắng đọng tiếng ve kêu…

    14/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  7. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Em Khảy Tiếng Đàn

    Hỡi nàng cúi mặt, nét đan thanh!
    Khoan nhặt đàn tranh, nhẹ lắc cành
    Giữa nắng trưa hè oi ả bức
    Du dương thoang thoảng, mát hồn xanh!

    Dào dạt, êm êm, đượm thiết tình
    Như ngàn ánh mộng điểm trời xinh
    Tường Vi danh gọi, Tường Vi ảnh
    Hiền thục, chứa chan, một bóng hình

    Em trải tấc lòng qua cánh thơ
    Tha nhân, ý sống tự bao giờ
    Hoá thân làm gió, tan mây bạc
    Tỏa sáng không gian, giạt áng mờ

    Có lẽ rằng em cũng một lần
    Niềm thương, nỗi nhớ với bâng khuâng
    Rồi chiều hôm ấy quần u ám
    Phong vũ từ đâu kéo động tầng!

    Khiến cho rơi rụng đóa hồng thương
    Da diết, buồn đau trước đoạn trường
    Sắc thắm rạng ngời đan lối mộng
    Từng hồi lả tả, rải sầu tương…

    Bởi vậy cho nên hiểu thế nào
    Là sương nhỏ giọt dưới canh thâu
    Là tim héo hắt, khô dòng chảy
    Là tại vì sao sớm bạc đầu…

    Tiếng đàn em khảy ấm lòng tôi
    Đã mấy thu rồi một cánh bơi
    Giữa cõi mênh mông, bầu lộng gió
    Mệt nhoài, dã dượi, lắm chơi vơi!

    7/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  8. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Kéo Rèm Lên Đi Em!

    Hỏi nhỏ em nè! Em hỡi em!
    Phải chăng thuở ấy tím con tim?
    Đau thương, quằn quại bao ngày tháng
    Nên khiến giờ đây…muốn phủ rèm!

    Phủ rèm, giữa bốn bức tường hiu
    Khoảnh khắc thời gian lướt nhẹ diều
    Cõi lộng mênh mang, niềm trống trải
    Hồn sầu lãng đãng chốn phiêu diêu

    Nhưng rồi có thấy vầng mây xám
    Lờ lững trôi qua dưới lộng tầng
    Một thoáng chạnh hồn vương vấn thuở…
    Để từ thăm thẳm trổi bâng khuâng?

    Nhìn ai hạnh phúc dưới đò đưa
    Rộn rã vui cười giữa sớm trưa
    Bậu bạn xa gần, bao lữ khách…
    Tủi hờn đơn độc nẻo sầu lơ?

    Có thấy vạn buồn vây phủ quanh
    Áng mờ ảm đạm trải khung xanh
    Lạnh lùng, trống vắng bao trùm khắp
    Từng chiếc vàng thu rụng rớt cành?...

    Tôi đã qua đi một khoảng đời
    Cũng yêu nhiều lắm, cả lòng tôi
    Xây bao lầu mộng cho tình ái
    Rồi bỗng cuồng phong giũ sập bời

    Để cũng như em, thắt thẻo lòng
    Thuyền neo, kéo ụ, bỏ dòng sông
    Mái che kín mít, trùm thân phận
    Lặng lẽ, đìu hiu, khỏi lớn ròng!

    Vậy mà cứ mãi lắc lư hồn
    Quạnh quẽ thêm buồn mỗi sớm hôm
    Tiếng vọng âm vang lời dĩ vãng
    Xoáy tròn, rung nhĩ, dập từng cơn…

    Dẫu biết khung trời vạn ánh sao
    Dãy ngàn đây đó lắm lao xao
    Biển xanh nước chảy muôn trùng sóng
    Nào chẳng trăng thanh thiếu gió gào…

    Thà vậy còn hơn phải nép mình
    Sau vườn héo hắt cánh hoa xinh
    Hồn mơ đơn độc, hồn mơ nghẹn
    Khắc khoải thời gian…một chữ tình!

    Hãy bay theo gió, gió theo mây
    Phôi lãng sầu tư, hết thở dài
    Giữa cõi thênh thang sao chẳng có
    Một vùng thanh đãng ngất ngây say

    Còn hơn em hỡi! Cứ heo may!...

    9/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  9. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Thao Thức Vấn Vương

    Đừng nghĩ ngợi! Em ơi! Đừng nữa nhé!
    Đã yêu rồi, em có biết hay không
    Ngày mấy lượt cõi lòng vương vấn nhớ
    Ai “ẩn mình”, ai kẻ! Tím chờ mong!

    Niềm dào dạt, thẫn thờ bên mảng trắng
    Khói lững lờ, lẳng lặng để nghe tim
    Thả mơ màng, lim dim về sâu thẳm
    Từ xa xa văng vẳng vọng canh đêm

    Có phải cảm thật nhiều và đang đợi
    Mà bóng hình vời vợi ở nơi đâu
    Để thao thức, canh thâu thầm tự hỏi
    Em chỗ nào chẳng thấy, tại vì sao?

    Bước lang thang khắp hướng dãy không gian
    Nghe loáng thoáng tiếng đàn ngân khúc nhạc
    Cũng âm hưởng bàng bạc tự bao lần
    Nhưng héo hắt vẫn càng thêm héo hắt

    Khung cửa sổ nhà bên kêu kẻo kẹt
    Khuya lắm rồi họ gác chuyện nhân sinh
    Tìm giấc ngủ cho mình tăng sức bật
    Còn ta thì vẫn thức với mênh mang…

    Yêu dấu ơi! Nàng có nghe không hỡi
    Có hiểu sầu rười rượi nỗi niềm thương?
    Canh đã dài, giọt sương trên mái ngói
    Đọng tròn rồi! Chỉ đợi gió lay buông

    Tay chầm chậm mở buồng tim chút nữa
    Ngắm ảnh hình trong đó để phôi pha
    Trời bên ấy ngàn xa xôi cách trở
    Dưới dương hồng em có nhẹ ngân nga…

    15/3/2018
    Nguyễn Thành Sáng
     
  10. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    Héo Hắt

    Năm xưa tôi bước chân đi
    Tâm tư trĩu nặng, tái tê nỗi niềm
    Tấc lòng chẳng muốn xa em
    Nhưng đành phải chịu, mong tìm tương lai!

    Bởi đây thắt thẻo tháng ngày
    Khung trời ảm đạm, gió bay vật vờ
    Làm sao giữ mãi ước mơ
    Với đôi tay trắng đắp bờ yêu đương

    Nên đành ôm nỗi đoạn trường
    Về nơi chốn lạ tìm phương xây đời
    Nào hay xa cách đôi nơi
    Thuyền duyên đứt sợi, rời trôi hướng nào

    Trăng thanh hóa lại trăng sầu
    Chơi vơi ánh nhạt trải bầu canh khuya
    Hiu hiu, nhè nhẹ nẻo về
    Hồn cô lạnh lẽo, bốn bề tối tăm!…

    Tiếc cho chưa có một lần!
    Em ơi! Có hiểu muôn phần long lanh?
    Em là tất cả màu xanh
    Là hương quyện gió, là cành trổ bông

    Cũng là một dãy dòng sông
    Thuyền tôi lặng lẽ gửi lòng bơi qua
    Dẫu đây chưa thốt lời ra
    Nhưng niềm tha thiết đậm đà biết bao…

    Chẳng ngờ nay phải xót đau
    Hay tin em đã qua cầu bóng bay
    Vườn mơ giờ ngập heo may
    Mảnh hồn héo hắt, chuỗi dài buồn tênh!...


    10/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  11. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Ru Em Vào Mộng

    Hồn tình lãng đãng chu du
    Đi tìm ảnh mộng thiên thu đợi chờ
    Con tim co bóp từng giờ
    Dẫn nguồn máu ấm về bờ yêu đương!

    Vượt qua khắp nẻo đoạn đường
    Đêm nằm gối nhánh, tắm sương giọt dài
    Ngày thu hốc núi u hoài
    Lặng nghe gió thoảng, lắt lay nỗi niềm

    Làm sao gặp được hình em?
    Để thôi héo hắt từng đêm vọng về
    Một nơi tan hết ủ ê
    Một nơi dào dạt, lê thê nhịp lòng

    Bởi em là một dòng sông
    Nước chầm chậm chảy, mát lòng thuyền bơi
    Còn tôi cánh gió muôn đời
    Vuốt ve lên nước, rạng ngời nhấp nhô!

    Nỗi sầu trống vắng chơ vơ
    Hồn bay khung lộng, tay quơ cõi tầng
    Mắt nhìn đăm đắm trăng vàng
    Rút từ thăm thẳm muôn ngàn ý thơ…

    Gặp em nay hết thẫn thờ
    Niềm thu thả bổng, ước mơ gom vào
    Nghĩ xa, vương vấn hôm nào
    Từ đây không nữa, chỉ Đào* trong tranh

    Em ơi! Có hiểu lòng anh?
    Ngàn yêu da diết, lay cành nhớ nhung
    Ru em giấc ngủ mộng hồn
    Tình thề vạn kỷ, từng cơn loãng buồn!...


    * Hoa Đào
    11/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  12. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    Lữ Khách Nghe Đàn

    Khúc nhạc du dương tận cõi ngàn
    Nhẹ nhàng, dìu dặt đượm hồn trăng
    Gợi bao vương vấn tình quê cũ
    Xúc động lòng ai cứ mỗi lần!

    Nghe đàn từng điệp trổi ngân nga
    Viễn xứ ngày thu nhớ thuở ngà
    Những buổi cơm chiều ngon tuổi mộng
    Bao đêm trăng sáng thắm hồn hoa

    Nhớ dòng sông chảy, nhớ con đò
    Bến nước êm đềm trải ý thơ
    Mái lá rêu phong, niềm vọng tưởng
    Hồ ao sóng gợn, tím chơ vơ

    Nhớ phố chợ đông, tấp nập người
    Lựa mua, gói bán thật là vui
    Bức tranh rõ nét hèn sang phận
    Mỹ vị cao lương với tạm thời!

    Rồi đàn tiếp khảy khúc sầu ai
    Nghĩa Mẹ, tình Cha, chuỗi tháng ngày
    Một khối thâm tình nuôi ý sống
    Giờ đây diệu vợi, gió heo may…

    Vì sao em hỡi! Phải xa quê?
    Để những chiều thu vọng ánh thề
    Suối biếc loang tràn rơi thổn thức
    Tơ lòng từng sợi kéo lê thê

    Vì sao lại duỗi cánh tha hương?
    Để khát tình quê trổi nhịp buồn
    Khiến kẻ lữ hành vương nỗi cảm
    Nghe từ sâu thẳm tiếng rung chuông!...

    11/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  13. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    NGẬM NGÙI BÊN ÁNH LỤN

    Vội vã về sau hồi chiến trận
    Để kịp nhìn ánh lặn rồi tan
    Ngậm ngùi đưa tiễn hồn trăng
    Rụng rơi biền biệt khuất dần xa xăm!

    Em yêu ơi! Muôn phần thống thiết
    Nỗi đau thương, da diết lòng anh
    Cạnh bên thoi thóp lụn tàn
    Tim tình tan nát, ngập tràn khổ đau

    Sao chẳng cháy người vào khói lửa
    Lại tìm nơi ngóng cửa u hoài
    Đang tay ngắt đóa hoa lài
    Làm cho vườn thắm từ nay lạnh lùng

    Sông biển rộng chập chùng sóng vỗ
    Thuyền ngược xuôi nhấp nhố trời mây
    Khung xanh vạn cánh xa bay
    Vẫn còn lững thững, mà đây nát bờ!

    Cho suối lạnh thẫn thờ lữ khách
    Bên vách buồn tí tách dòng tuôn
    Héo hon ảm đạm trên đường
    Đêm nhìn mây xám, uống sương canh tàn…

    Em héo gầy, võ vàng thân xác
    Anh tái tê, héo hắt tâm cang
    Hết rồi mơ mộng chứa chan
    Cõi say lồng lộng ánh vàng thang thênh

    Còn đâu nữa trăng lên đỉnh núi
    Ấm bên nhau những tối cùng xem
    Và nghe nhịp đập con tim
    Ngân nga, xúc cảm bên thềm mộng mơ

    Còn đâu nữa lững lờ sông chảy
    Thuyền duyên ta bơi mãi trên dòng
    Đong đưa, thổn thức tiếng lòng
    Niềm yêu lai láng, mênh mông ngút ngàn…

    Giờ đây chỉ có hai hàng
    Uyên ương nhỏ giọt, muôn vàn xót xa!...

    Nguyễn Thành Sáng
     
  14. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Nỗi Lòng Một Cánh Hồn Bay

    Phải chăng thi sĩ khát tình trăng
    Dưới sáng lung linh rải ánh vàng
    Nên xúc động lòng, tim khảy nhịp
    Niềm mơ duỗi cánh cõi mênh mang?!

    Duỗi cánh để rồi vướng những mây
    Nhẹ nhàng, êm ả, mát bàn tay
    Chỉ qua mấy độ , dần trôi xám
    Trả lại hồn sương của tháng ngày

    Tháng ngày héo hắt dưới canh khuya
    Vọng ngóng trời xa ánh chuyển về
    Cứ thế âm thầm thao thức đợi
    Từ trong quả mộng trổi lê thê

    Lê thê nỗi nhớ với niềm mong
    Da diết ngàn thương tím cả lòng
    Khắc khoải, dạ sầu ôm cục đá
    Sưởi lòng hơi ấm tận bên trong!

    Bên trong tảng đá vẫn còn đây
    Chút nóng chói chang của nắng ngày
    Tích tụ thời gian phơi xác trắng
    Đêm dài giá lạnh tạm phôi phai

    Phôi phai khoảnh khắc của sầu đau
    Khi cả không gian phủ xám màu
    Bốn phía lạnh lùng ôm mộng sĩ
    Siết dần, túm rụm, ửng xanh xao!

    Xanh xao vàng võ một tâm hồn
    Buồn bã, thâm trầm mỗi sớm hôm
    Dĩ vãng quay tròn theo nỗi nhớ
    Tái tê, thắt thẻo dưới hoàng hôn

    Hoàng hôn phủ bóng mảnh cô đơn
    Mượn bút thơ văn, lảy tiếng đờn
    Dào dạt, êm đềm, loang dãy lộng
    Từ trong bóng tối nhẹ đôi chân

    Đôi chân chầm chậm bước tìm thương
    Để tặng cho ai một đóa hường
    Hương thắm chan hoà trôi khắp nẻo
    Đậm đà, tha thiết, loãng tan sương!...


    14/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  15. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Ánh Lửa Vành Môi

    Lỡ một chuyến đò…Ghé bến sông
    Đìu hiu, ngóng đợi, tái tê lòng
    Không gian từng phút chiều giăng ảnh
    Lạnh lẽo tâm hồn, dạ nhớ mong!

    Chẳng còn có thể đứng chờ lâu
    Bởi chiếc đò đưa đã cắm sào
    Bến lặng, lam mờ phơi bóng xế
    Chỉ đành quay gót, một niềm đau…

    Em khép tim mình để lãng quên
    Chuyện tình thu tím lắm chông chênh
    Qua bao ngày tháng đầy lo lắng
    Bến nước, cầu tre quá gập ghềnh!

    Có phải vậy không? Hay tại gì?
    Mà sao bỗng chốc nhạt trăng thề
    Vầng đen xa lạ từ đâu đến
    Phủ tối không gian, áng nẻo về

    Chia tay vội vã thốt lời ra
    Khi mãi trong tôi chẳng hiểu là
    Bởi tại vì sao sinh đổ vỡ
    Để dòng từ biệt của người ta!

    Bóp quả tim tôi rỉ máu hoài
    Trăm thương, ngàn nhớ cứ về ai
    Giờ đây héo hắt chìm thu quạnh
    Buồn bã âm thầm vọng áng mây…

    Thôi thôi! Em cứ ! Cứ quên tôi
    Đừng có thơ kia nhỏ nhẹ lời
    Một ánh lửa hồng le lói chút
    Làm sao đủ sáng hết vành môi!


    15/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  16. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Nỗi Buồn Chợt Đến

    Ta cảm như là trống rỗng không…
    Chợt hồn trượt té rớt trên sông
    Nằm im, ngửa bóng nhìn trôi bạc
    Buồn bã làm sao! Tận tấc lòng!

    Đã mấy thu rồi vượt nẻo xa
    Từ trong sâu thẳm mãi lời ra
    Cố bay người nhé, qua tầng rộng
    Để thấy chung quanh đẹp lắm mà

    Sớm tối âm thầm lửa nấu nung
    Mỏi mê, vất vả cũng bằng không
    Canh khuya thao thức đan từng chữ
    Chiều ngắm vầng mây dệt nỗi lòng

    Biết bao khắc khoải với chông gai
    Chân vẫn bon bon dẫu rã hài
    Mảng rớt, da mòn phơi nắng gió
    Xá gì buốt tái với tàn phai!

    Từ cõi thâm sơn đến đỉnh ngàn
    Đàn ngân réo rắt điệp mơ màng
    Ru ta say giấc, đi vào mộng
    Lững thững, nhẹ nhàng lại ánh trăng…

    Chiều nay sắc tím phủ hoàng hôn
    Chợt bỗng bâng khuâng níu mảnh hồn
    Một khối không gian dầy lam trắng
    Gió từ dĩ vãng kéo từng cơn

    Rồi cả khung trời vạn xám vây
    Phủ mờ chun rượu đựng men say
    Chơi vơi chiếc bóng sầu loang ảnh
    Trống vắng, đìu hiu rải lối dài!...


    17/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  17. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]



    Lời Của Trái Tim

    Canh khuya thao thức cạnh bàn tròn
    Rỉ rả nhẹ nhàng khúc nỉ non
    Sâu thẳm từ trong loang tiếng vọng
    Hỡi người trầm mặc dưới đêm đơn!

    Vì sao lặng lẽ giữa đêm nay
    Trông bạn đìu hiu nét guộc gầy
    Cô tịch, thu hình ôm thổn thức
    Chiều thu ảm đạm quấn hồn ai

    Ngồi đây, kết chữ đọng thành thơ
    Nắn nót từng câu trải nguyệt mờ
    Phôi lãng u hoài hay dệt mộng
    Ru tình hay khỏa nỗi chơ vơ

    Ai tận trời xa hứng gió ngàn
    Ai ngồi trên cỏ tắm trăng vàng
    Ai bên phím nhạc, dìu êm ả…
    Còn Sáng! mình ên uống bóng đèn!

    Có thấy cô đơn, Có thấy buồn
    Có nghe đồng vọng tiếng ngân chuông
    Có sầu héo hắt làm băng giá
    Buốt tái hồn sương khúc đoạn trường?

    Sao người cứ mãi dáng âm thầm
    Chẳng nói một lời, chẳng trở trăn
    Cặm cụi, miệt mài lên bức vẽ
    Nào mây, sông nước với trăng xanh

    Ta nghe cảm xúc biết là bao
    Dẫu xế hoàng hôn ánh nhạt màu
    Mãi vẫn lặng lờ con nước chảy
    Dưới dòng sông cạn, gió lao xao!...


    19/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  18. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Mãi Vẫn Cô Đơn

    Khuya nay khối lạnh phủ lên hồn
    Héo hắt lại càng héo hắt hơn
    Ngọn gió đìu hiu mùa rụng trước
    Quay về, nhè nhẹ nhịp từng cơn!

    Bốn bề vắng vẻ tự bao giờ
    Mãi vẫn còn đây, quạnh quẽ trơ
    Khoả lấp thu sầu lay lá đổ
    Giờ như moi móc, kéo rung tơ

    Thời gian lặng lẽ của thời gian
    Khắc khoải, bâng khuâng gợn sóng tràn
    Cứ ngỡ qua rồi không trở lại
    Nào hay vẫn đó, tím vầng trăng

    Âm vang tiếng vọng tận xa về
    Từng điệp u buồn rải lối đi
    Chân bước ngập ngừng, nghe vướng víu
    Tấc lòng nặng trĩu, kéo lê thê!

    Dãy xám từ đâu chụp mái đầu
    Che mờ ánh mắt rực tình sâu
    Khiến cho không thấy, không còn nữa
    Lối nhỏ, bờ ao, một chiếc cầu

    Phải chăng tất cả chỉ phù du
    Mới đó gần đây đã tịt mù
    Khúc hát êm đềm ngân thoáng chốc
    Canh tàn, cuốn cất, trả âm u

    Ta vẫn độc hành như thuở xưa
    Dưới bầu nắng đốt, dưới trời mưa
    Cô đơn còn đó, cô đơn mãi
    Bám víu, bu quanh cả bốn mùa

    Còn gì để nhớ với mà thương
    Khi kiếp đời luôn vẫn quạnh trường
    Một cánh cửa lòng dang rộng mở
    Chỉ toàn đón nhận giọt pha sương!...


    22/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  19. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Vọng Mảnh Trăng Thề

    Rốt cuộc rồi đây vẫn phải tìm
    Cái gì rất thật của con tim
    Mà trong sâu thẳm niềm khao khát
    Cũng tợ như ta, chẳng nhạt chìm!

    Héo hắt, u hoài, cứ trụ đây
    Chỉ cần vói thẳng một bàn tay
    Sẽ va, sẽ vướng và ê ẩm
    Cái mảnh hồn sương của chuỗi ngày

    Chuỗi ngày thao thức ngắm trăng sao
    Duỗi cánh bay tìm mộng giống nhau
    Để sống, để yêu và để nhớ
    Cho đời thôi hết nỗi hanh hao

    Cứ ngỡ thời gian đã nhạt nhòa
    Bóng sầu năm tháng tím tình xa
    Âm phong buốt tái thời xưa cũ
    Trả lại không gian, rụng dưới tà!

    Gặp hồn, tri kỷ tự bao giờ
    Nghĩa thắm chan hòa, cả ý thơ
    Bát ngát đồng xanh hương diệu mát
    Nhẹ nhàng, êm ả tợ nhung tơ

    Nhưng rồi khoảnh khắc sợi dây chùng
    Lảnh lót, dặt dìu mỗi sớm hôm
    Trổi khác, không còn ngân điệp thắm
    Giờ như lạc nhịp, thắt từng cơn

    Có phải lòng ta thấy mỏi mê
    Nên buồn trở lại, kéo lê thê
    Hay hồn vạn kỷ còn đâu đó
    Khiến hẹn ngàn năm mãi vọng về!...

    23/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     
  20. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]


    Thu Bóng Dưới Trời Mưa

    Cũng lại canh khuya, cũng lại buồn
    Cũng niềm vương vấn, cũng nhiều thương
    Cũng lo ngoài ấy người ta có
    Héo hắt, sầu đau giữa quạnh trường!

    Chẳng muốn ai kia nghĩ ngợi nhiều
    Hồn tình lãng đãng chốn cô liêu
    Đìu hiu, khắc khoải nhìn mây xám
    Từng mảng lờ trôi đẩy nhạt chiều

    Chẳng muốn giọt sầu đọng khoé ai
    Để mờ giăng phủ hóa heo may
    Cho đêm vắng lặng thêm nhòa nhạt
    Một chiếc khăn lau, tiếng thở dài

    Chỉ muốn khung trời ửng ánh trăng
    Thả về muôn sợi sáng long lanh
    Giạt trôi khoảng tối không còn nữa
    Trả lại vần thơ vạn ý thành!…

    Bỗng dưng gió mạnh quấn mây xa
    Giăng trải, trùm che, khuất ảnh ngà
    Khoảnh khắc từng hồi thêm ánh lóe
    Chập chờn nhá chớp, bật tung ra

    Rồi những lệ ngàn rỉ rả rơi
    Âm u, lạnh lẽo phủ nhiều nơi
    Hành trang, kỷ vật đành gom lại
    Giữ kín đừng cho ướt dưới trời

    Và không phải buốt giữa màn đêm
    Tê cóng đôi chân, nặng trĩu tìm
    Mưa đổ thôi thì thu bóng lại
    Tàn cây tránh đụt, đợi trời êm!...

    24/8/2016
    Nguyễn Thành Sáng
     

Chia sẻ trang này

Xưởng in thùng carton giá rẻ, lấy ngay |
Nơi bán chai lọ hũ mỹ phẩm Giá Sốc |