Liên hệ quảng cáo: anh Nguyễn Long Khánh (mobile: 0907 707 171 - nick: nlkhanh - email: longkhanh1963@gmail.com)

Những Bài Thơ - Nhất Lang

Thảo luận trong 'Tản mạn' bắt đầu bởi Nguyễn Thành Sáng, 8/8/16.

  1. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]

    TÌNH VỠ

    Cả một vùng đen phủ xuống rồi
    Trời ơi! Tình thật đã xa tôi
    Trọn đời vĩnh biệt, ôm tan vỡ
    Một kẻ sầu sương, rụng rã rời!

    Sao lại giờ nầy phải đứng đây
    Trộm nhìn pháo nổ cưới nhà ai
    Để trông vui đón mừng hôn lễ
    Và nghẹn âm thầm nỗi đắng cay

    Em trắng tinh khôi màu áo cưới
    Môi hồng rực thắm nét xuân tươi
    Găng tay che khuất ngày xưa nắm
    Rộn rã, rền vang đón một đời

    Có lẽ giờ đây chẳng bận lòng
    Bởi hồn xưa cũ mới chôn xong
    Hôm qua trao gửi dòng dư lệ
    Quà tiễn sau cùng tặng gió đông?!

    Tôi biết tình tôi đã lỡ làng
    Vì không kéo nổi một vầng trăng
    Cho ai được sáng khi trời tối
    Nên phải đành cam nhận phũ phàng

    Em cứ vui đi, và hãy quên
    Thuở nào êm ả dưới trăng lên
    Anh à! Đẹp quá đêm nay hỉ…
    Một chuỗi cung đàn… khoả mất tên

    Ôi hỡi! Rồi đây những giá đông
    Em ngồi đan áo ấm cho chồng
    Có nghe trong gió thời đưa thoảng
    Ta vắng nhau rồi…lạnh lắm không?!



    Nguyễn Thành Sáng
     
  2. mrstorm2008

    mrstorm2008 Active Member

  3. Nguyễn Thành Sáng

    Nguyễn Thành Sáng Active Member

    [​IMG]

    TÂM TÌNH DƯỚI TRĂNG

    Nàng thơ hỡi! Đêm nay trăng sáng
    Lững lờ khung lai láng hào quang
    Lòng ta bất chợt cung đàn
    Từ nơi giữa trái nhịp nhàng ngân nga

    Hãy trồi lên cùng ta giây phút
    Quyện tâm tình cảm xúc khỏa khuây
    Để rồi dưới bóng trời mây
    Xuôi theo tuế nguyệt, vẫn này con tim

    Lúc thao thức hiên thềm day dứt
    Khi ráng tàn nhói nhức, chơi vơi
    Ngẫm bao thế sự cuộc đời
    Ngàn cân treo nặng cũng thời cố quên…

    Chàng yêu ơi! Kề bên lặng lẽ
    Kể từ khi nắng ngả bờ đê
    Nhìn chàng khựng bước chân đi
    Thiếp nghe tấc dạ cũng thì thầm đau

    Đường trăng mộng nhịp cầu dang dở
    Bước hải hồ lối ngõ chìm thu
    Không gian phủ ngập sương mù
    Khiến cho khắc khoải, trầm u, sững sờ

    Nay góc quạnh thẫn thờ, giá lạnh
    Kỷ niệm vàng canh cánh niềm vương
    Để kia thỉnh thoảng dạ buồn
    Chàng treo cửa gió, nhẹ luồng đẩy đưa…

    Nàng thơ hỡi! Từ xưa vạn kiếp
    Chuyện cuộc đời diễn tiếp thời gian
    Tợ như một mảnh trăng vàng
    Lúc tròn trịa ảnh, khi tàn đêm đen

    Nẻo dặm ngàn đã quen chân bước
    Lắm bao lần dốc ngược, đường trơn
    Ngả nghiêng, lảo đảo, chập chờn
    Cũng rồi gượng thẳng đôi chân hướng về

    Dòng mệnh số phủ bề sương tuyết
    Khiến cõi lòng da diết cầm canh
    Nọ kia sóng vỗ đầu gành
    Toé tung bọt trắng đành nhìn vậy thôi…

    Chàng yêu ơi! Chàng rời bến mộng
    Trả lại hình chuỗi sống bèo mây
    Nỗi niềm biết tỏ cùng ai
    Chỉ thầm đau đớn phủ dày tâm tư

    Mượn bút mực, vần thơ khuây khoả
    Kéo khung mờ thả đoá tình chung
    Lam treo tứ hướng mịt mùng
    Tự mình an ủi, đẩy vùng âm u

    Trước sự thể phù du biến đổi
    Thiếp nghe lòng rười rượi, lo âu
    Biết rồi vạn dặm vó câu
    Người thương của thiếp có sầu buông cương?

    Nàng thơ ạ! Con đường êm ả
    Bước chân đời nhẹ thả năm xưa
    Dần theo cánh nhạn thoi đưa
    Lắm lần dẫm lá giữa mùa héo hon

    Để thỉnh thoảng mơ màng nỗi nhớ
    Khắc khoải niềm, trăn trở miên man
    Cành nghiêng, phiến đọng khung tàn
    Bao nhiêu rỉ rả, bấy ngần tái tê

    Chìm thao thức, lê thê dòng nghĩ
    Khúc nhạc tình âm ỉ dẳng dai
    Tà dương hướng vọng trời mây
    Ảnh hình, kỷ niệm kéo dài tâm tư…

    Chàng ơi hỡi! vật vờ sóng nước
    Đẩy nan thuyền mấy lượt ngả nghiêng
    Trên cao sẫm tối phủ miền
    Gần xa xám ngắt, nối liền không gian

    Sao tránh khỏi ngỡ ngàng giây phút
    Sao chẳng nhiều day dứt, luyến lưu
    Cho kia bảng lảng sương mù
    Kết chùm mắc võng, lắc lư ánh sầu

    Để yêu dấu thuở nào đầy ắp
    Nghẹn lửa tàn bếp ngập dày tro
    Sông xưa vắng bóng con đò
    Thẫn thờ lữ khách, chơ vơ gót buồn…

    Nàng thơ hỡi! Làn hương vườn mộng
    Ngát nồng nàn sưởi ấm từng cơn
    Hóa thành chuỗi hạt hàn sương
    Ráng tàn, nguyệt lặn dưới luồng nhẹ rơi

    Hoa đủ sắc một thời rợp nở
    Nay héo tàn, rụng vỡ dần theo
    Lang thang gió lạc lưng chiều
    Sững sờ, ngơ ngác tiêu điều đó đây

    Niềm ấp ủ chứa đầy tâm khảm
    Sét vang rền, đẩy xám mờ tung
    Đành thôi! Ngoảnh mặt bước chân
    Ngàn cân đè nặng, muôn phần xót xa…

    Chàng yêu hỡi! Đậm đà mật ngọt
    Thắm thiết tình chàng rót đầy chung
    Chẳng may bất chợt mây đùn
    Khiến cho u ám phủ trùm dở dang

    Để yêu dấu mang tên chìm đó
    Chới với lòng lối ngõ chìm đây
    Để dài thao thức sầu ai
    Tận cùng tấc dạ, đoạn đoài, chơi vơi

    Đừng buồn nữa chàng ơi! Đừng nữa
    Hãy còn kia vạn thuở hồn thơ
    Còn bên, tiện thiếp đợi chờ
    Đáo hồi chuyển kiếp cung mơ với chàng…

    13/6/2023
    Nhất Lang
    (Nguyễn Thành Sáng)

    Nguồn: Thơ Nhạc Nhất Lang Facebook
     

Chia sẻ trang này