GIẤC MỘNG BUỒN “Thơ Nhạc” Em về giữa giấc mơ tôi Hình trăng thuở ấy, nay thời tối đen Chân em giữa cõi không đèn Trùm quanh vạn khối màn đêm mịt mùng… Sương giăng, sương trắng ngập vùng Phần tôi lặng ngắm chẳng cùng như sương Sương đeo, sương nhỏ quạnh trường Còn tôi chỉ thấy ảnh hờn em đi Mênh mang vẳng tiếng thầm thì Ngậm ngùi chua xót níu ghì con tim Xui chi giữa giấc mộng chìm Này đây gặp gỡ, im lìm dư âm… Ô hay! Khúc nhạc thâm trầm Khiến lòng tỉnh thức tím bầm ruột gan Ôi đau! Lỡ bẻ cây đàn Để rồi ray rứt, ngàn cân nặng đè… Nghiêng trở bề, dạ não nề Đành thôi rỉ rả kéo lê cung buồn Phũ phàng vội hất quỳnh tương Để kia chén ngọc ngỡ ngàng, chơi vơi Nhìn ngang khúc nhạc rã rời Vấn vương, lưu luyến từng hồi xót xa Chỉ còn ghép đoạn sầu ca Góc mờ dĩ vãng để mà phôi phai Nghẹn ngào ôi hỡi! Tình Ai Đậm đà, tha thiết chuỗi ngày năm xưa Giờ như ngọn gió đông lùa Xuyên qua cửa lạnh đủ vừa tái tê… 01/1/2025 Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Vườn thơ hay: Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)
TRĂNG VỚI TA “Thơ Nhạc” Trăng buồn trăng có sao đâu Còn ta buồn nhuốm bạc đầu dưới trăng Trăng da, trắng ửng lưng tầng Còn ta thức trắng, canh tàn sắc hương… Trăng nghiêng trải ánh ven đường Ru sầu cỏ lá, màn sương vật vờ Còn ta lẻ bóng quạnh bờ Vòm thu rụng nắng, thẫn thờ mây trôi… Mưa giăng có bạn đỉnh trời Dạ làn lấp lánh cũng rồi phôi phai Còn đây chỉ với đêm dài Ngậm ngùi, vương vấn, hình Ai chập chờn… Khi tủi hờn, gió khảy đờn Dìu trăng khúc nhạc, thả hồn chu du Còn ta khuya khoắt mịt mù Trầm tư dĩ vãng, thiên thu não nề Trăng nghiêng thoả chí rọi bề Còn ta nặng gánh, ê hề, xót xa Đêm đêm có dãy ngân hà Gợi tình trăng sáng, còn ta lạnh lùng… Ô hay! Sóng vỗ bập bồng Thuyền kia đậu bến, xuôi dòng lắc lư Cũng rồi một sớm tinh mơ Dặm ngàn phiêu bạt, lững lờ thênh thang Còn ta nỗi nhớ ngập tràn Nhớ hàng phượng vĩ hè loang ánh hồng Nhớ duyên kết nghĩa vợ chồng Vậy mà ôi hỡi! Cõi lòng ta đau… 04/1/2025 Nhất Lang (Nguyễn Thành Sáng) Vườn thơ giàu cảm xúc: Nhất Lang Thư Quán (từ khóa Google)